Một buổi tối sau khi đã ăn uống, dọn dẹp và xong hết việc của một ngày dài. Mình đặt lưng xuống sofa và bắt đầu tìm kiếm gì đó để thư giãn.
Rà hết kênh này, đến kênh khác, bộ film này đến bộ film khác, từ Tivi đến Netflix, vẫn chưa thấy điều mình cần lúc này.
… Tắt TV
… Tắt điện thoại
Mình nhắm mắt nghĩ về những dòng suy nghĩ bị gián đoạn lúc ban trưa.
Nói thật mình thích làm việc và được bận rộn. Tạo ra điều gì đó ý nghĩa và có năng suất sẽ làm mình vui cả ngày. Nên thường đầu óc mình chỉ xoay quanh công việc, hàng chục câu hỏi và ý tưởng trôi nổi trong đầu.
Có lúc nghĩ lớn lao làm gì cho đời, cho người. Có lúc đơn giản chỉ muốn làm gì đó mà bản thân mình thích là đủ. Cũng có lúc muốn đóng cửa và thu mình về một góc, không bàn thế sự ngoài kia. Chỉ muốn an trú một góc riêng.
Mình bắt tay vào học làm website Humamaria, có đêm thức đến 3-4h sáng nhưng vẫn rất tỉnh và hứng thú mày mò thiết kế từng câu chữ, hình ảnh và giao diện.
Rồi website mò mẫm, sửa đi sửa lại cũng đã xong. Những bài viết đầu tiên ra đời, những video còn vụng về và “non và xanh” ấy được tạo ra.
Mình biết đó là bước chân đầu tiên bước qua nỗi sợ và vượt ra khỏi vùng an toàn trong cái bẫy 9-5 của dân văn phòng, một cô nhân sự làm việc đa quốc gia, đang trên hành trình tạo ra điều gì đó ngoài chốn văn phòng.
Có rất nhiều bức tường vô hình đã và đang ngăn cản chúng ta bước về phía trước.
Rào cản từ bên trong như nỗi sợ thất bại, nỗi sợ bị đánh giá, tiếng nói của đứa trẻ bên trong vẫn còn day dứt vì những tổn thương cũ. Và những rào cản từ bên ngoài như điều kiện chưa đủ, thời điểm chưa phù hợp, hoàn cảnh chưa thuận lợi.
Đây được gọi là là tư duy cố định (fixed mindset). Khi chúng ta tin rằng khả năng của mình bị giới hạn, chúng ta vô thức tạo ra những rào cản để bảo vệ cái “tôi” hiện tại khỏi nguy cơ thất bại. Chính việc né tránh thử thách lại khiến chúng ta mất đi cơ hội phát triển.
Chúng ta thường nghĩ mình cần phải nhận diện, phân tích, lên kế hoạch chi tiết để vượt qua. Chúng ta đọc sách, tham gia khóa học, tìm kiếm lời khuyên từ những người đi trước, hay thậm chí phân tích tử vi, thần số học. Tất cả đều không sai và đôi khi nó cần thiết ở từng giai đoạn giúp mình tích cực hơn.
Đơn giản, hãy dũng cảm, dám ước và dám hành động, tin tưởng rằng mình xứng đáng với những điều tốt đẹp mà mình khao khát.
Đêm đó, sau một mớ bồng bông suy nghĩ. Một tiếng nói bên trong mình vang lên, như tự vấn bản thân một cách thẳng thắn và mạnh mẽ: “Mình có gì để mất, mà chưa dám bắt đầu?”
Câu hỏi quá đơn giản, nhưng thẳng thắn và thực tế vô cùng.
Ở đây, trên mảnh đất xa xôi này, mình đã bắt đầu lại từ con số không tròn trĩnh. Không người thân, không bạn bè, không mối quan hệ thân thiết. Môi trường, thời tiết, ngôn ngữ, văn hoá, thậm chí cả vị giác cũng phải học cách thích nghi,… thì thực ra, mình có gì để sợ mất đây?
Điều mình sợ mất thật ra không phải là những thứ hữu hình như tiền bạc, địa vị, hào nhoáng. Mà là sự tự tin vào bản thân, là niềm tin rằng mình có thể tạo ra ý nghĩa từ bất cứ hoàn cảnh nào.
Và điều đó, không ai có thể lấy đi.
Hai câu hỏi tưởng như giống nhau: “Mình sẽ mất gì” và “Mình có gì để mất?” lại mở ra hai hướng suy nghĩ hoàn toàn khác nhau.
Thế nên, thay vì để nỗi sợ điều khiển, hãy hỏi đúng. Đáng tiếc nhất không phải là thất bại, mà là không bao giờ bắt đầu.
—
Mắt mình sáng lên như kiểu tìm được phao cứu sinh.
Mở laptop, mình bắt đầu gõ xuống những suy nghĩ trong đầu.
Những suy nghĩ này cần được viết ra, để nhắc nhở chính mình trong những ngày tới. Và chắc chắn, khi không còn bám víu vào điều gì, cuộc sống tự khắc sẽ mở ra nhiều cách cửa thần kỳ.
Có thể bạn cũng đang ở đâu đó, trong một đêm tương tự, đang tự hỏi liệu mình có đủ dũng cảm để bước tiếp hay không.
Hay bạn đang đứng trước ngã rẽ lớn trong cuộc đời, nghỉ việc để theo đuổi đam mê, chuyển nhà đến một thành phố mới, bắt đầu mối quan hệ nghiêm túc, hay đơn giản là thử một sở thích mới.
Có thể câu hỏi đơn giản này sẽ thay đổi cách bạn nhìn nhận: “mình có gì để mất“.
Đôi khi, câu trả lời không nằm ở những thứ ta có thể mất, mà ở những thứ ta chưa bao giờ có thể mất. Khả năng bắt đầu lại, khả năng học hỏi, khả năng tạo ra ý nghĩa từ những điều giản dị xung quanh bạn.
Và có thể, đó chính là tất cả những gì ta cần.
Bạn đang cần một chút động lực, một chút niềm vui và tia sáng len lỏi để bắt đầu?
Dù bất kỳ độ tuổi nào trong đời. Hãy cùng xem chiếc video đầu tay (phiên bản tiếng anh + việt)
Và đừng quên hỏi chính mình: “Thành công hay thất bại, cuối cùng bạn có gì để mất?”
P/s: Boston một đêm trở lạnh, một ngọn lửa đang âm ỉ cháy!
– Hm w/ 🤎
Do you want to find remote jobs simply with ChatGPT? Landing a remote job in…
Why You Should Choose a Remote HR Career today? If you’re reading this, chances are…
Hôm qua, mình nhận được cuộc gọi từ một bạn cũ. Chị từng là khách…
Báo cáo mới nhất của BLS - The Bureau of Labor Statistics (Cục Thống kê…
Dạo gần đây cuộc sống của mình thay đổi khá nhiều về cả Thân –…
View Comments